Quên Công Phượng đi, HLV Miura đã chọn Văn Thắng
Minh Phương treo giày
Minh Phương và Quế Ngọc Hải
Nhưng dù là ít được quan tâm hơn thì MinhPhương cũng có giá trị riêng của anh trong mọi hoàn cảnh.Anh vẫn là người đội trưởng tận tụy đáng để các cầu thủ đàn em họchỏi bởi tài năng và đức độ của một cầu thủ lớn gắn bó với bóng đáViệt Nam suốt 17 năm.
Tôi còn nhớ những ngày Minh Phương rụt rè lên lò Cảng Sài Gòntập cùng các cầu thủ đàn anh với thái độ rụt rè, bẽn lẽn. Chàngtrai mới lớn ở tỉnh Bình Phước được dẫn lên giới thiệu cho HLV TamLang khác hẳn với bao em ở năng khiếu nghiệp vụ về như hồi Cảng SàiGòn đón nhận lứa cầu thủ khóa 7. Từ cái khoanh tay cúi đầu chào HLVTam Lang đến thái độ tiếp thu các anh lớn ở Cảng Sài Gòn dạy bảo.Cả HLV Tam Lang lẫn chị Xuân Thái hồi đấy đều khẳng định Phương làmột cầu bé ham học hỏi, đam mê bóng đá, thi đấu rất quyết liệtnhưng lại là người biết quý những đôi chân của đồng nghiệp.
Độitrưởng Minh Phương trong một pha bóng.
Lời khen đấy sau này đã có dịp được chính người của Cảng Sài Gònkiểm chứng đó là có lần Minh Phương đá hậu vệ biên lao ra tắc bóngvà là bóng lời 6/4 nhưng vì thấy đối phương quá ham bóng và cũngquá liều mà lao vào bất chấp hiểm nguy. Thế là Phương co chân lạichấp nhận một pha bóng thiệt. Người đồng nghiệp đấy “qua” Phương vàpha bóng đấy Cảng Sài Gòn suýt thua.
Đó là một trong những lần đầu hiếm hoi đá chính trong đội hìnhCảng Sài Gòn nhưng Phương đã “mất điểm” với các anh lớn ở hàngphòng ngự. Phương bị la không ít ngay trên sân và chỉ biết cúi đầunhận lỗi. Tuy nhiên sau đó thì HLV Tam Lang lại nhỏ nhẹ với thằngbé ở tỉnh lên và còn nhiều lạ lẫm: “Con đã làm đúng. Đội có thểchịu một bàn thua nhưng đời cầu thủ không phải lúc nào cũng nhấtđịnh phải thắng. Chiến thắng được mình trong những tình huống nhưthế nhiều khi không phải ai cũng làm được…”.
Sau này lên đội tuyển, về với Đồng Tâm Long An, trở thành cầuthủ có số má và từng là nhân vật nổi đình nổi đám quanh vụ chuyểnnhượng từ Cảng Sài Gòn về Long An năm 2003 thì Minh Phương vẫn thếdung dị như thế. Vẫn nụ cười gần gũi, vẫn lễ phép trong từng cáibắt tay và cúi đầu rất sâu khi chào người lớn.
Minh Phương làm đội trưởng đội tuyển Olympic và đội tuyển quanhiều đời HLV và đời HLV nào Phương cũng được quý mến, được các HLVyên tâm khi trao sứ mệnh đấy cho anh.
SEA Games 2003 Phương xứng đáng được trao chiếc băng đội trưởngđội U.23 Việt Nam nhưng anh đã gặp ban huấn luyện xin được trả lạivì “chưa đủ lớn”. Sau này chính Phương tâm sự mình “chưa lớn” vìthời điểm đó ở đội U.23 nhiều nhóm, nhiều thành phần và thậm chí làphức tạp quá mà Phương thì cảm nhận tiếng nói của mình không đủtrọng lượng.
Thời HLV Calisto, năm 2002 Phương đã được phát hiện khi đang ởmàu áo Cảng Sài Gòn. HLV người Bồ Đào Nha này khi ấy đã tin tưởngtrao cho Phương thi đấu ở vị trí mà Công Minh từng là hậu vệ tạonên dấu ấn đậm trong suốt giai đoạn dài ở đội tuyển.
Rồi 2003, 2005, 2007, 2008… năm nào cũng có Phương trong thànhphần đội tuyển. Giai đoạn mà bóng đá Việt Nam từng trải qua cú sốctiêu cực bán độ lớn nhất thì Phương vẫn là cầu thủ thẳng trong mộttập thể dù vị trí của anh rất “dễ mua”.
Chính các HLV cũng nói nếu cầu thủ nào cũng như MinhPhương thì bóng đá Việt Nam không phải lo lắng những vụ bán độhay những thế lực lôi kéo làm hư cầu thủ.
from WordPress http://ift.tt/1R413YY
via Truong Cong Thang
0 comments:
Post a Comment